Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

Đàn Bà

Đàn bà - Một nửa của thế giới, một tinh hoa của nhân loại đáng được trân trọng và bảo vệ!

Tôi muốn kể về người đàn bà mà tôi biết, một người tập trung nhiều tốt-xấu, một người phụ nữ thuần Việt, đáng thương hơn đáng ghét!

Tôi biết bà đã được gần chục năm nay, một người đàn bà gần sáu chục nhưng nom như người trên 70 với mái tóc hoa râm điểm bạc, màu da nâu bị đồi mồi và đôi mắt đã mờ đục.

Bà là một người hết một đời vì chồng con, chăm lo cho họ từng miếng cơm manh áo. Sáng sáng lúc tinh mơ người ta nhìn thấy cái dáng thất thểu của bà trên con đường làng vắt qua đê sang chợ. Trên tay lúc nào cũng cặp một chiếc làn to, lúc đi thì trống không, lúc về thì đầy ú ụ.

Bà chịu đựng, hy sinh nhiều khi chồng bà là một người đàn ông cục tính và thô lỗ, để bảo vệ sự ấm êm trong cái ngôi nhà mà hai ông bà tự gây dựng lên, bà đã nhiều lần ngậm bồ hòn làm ngọt, cho qua mọi chuyện.

Bà làm tất cả vì chồng con, cho đến một ngày bà đi chợ và người ta rỉ nhau rằng ông hay qua lại với 1 bà cùng xã khác thôn. Trời đất như sụp đổ trước mặt và cuộc đời bà không còn phẳng lặng như trước. Bà quay ra trách ông đã phụ bạc nhưng cuối cùng vẫn cho ông 1 cửa quay về.

Nhưng, vết thương lòng chẳng bao giờ nguôi ngoai, cứ lần nào đi chợ mà người ta rỉ tai nhau về người đàn bà ông từng gian díu, về cái thằng con trai của bà ta sao mà giống ông thế, thì bà lại mang ngọn lửa đó về nhà thổi bùng trong cái căn nhà mái ngói nơi ông bà và 5 đứa con cùng chung sống.

Đã hơn 10 năm rồi nhưng không lúc nào bà thấy thanh thản, con người ở tuổi gần đất xa trời nhưng không bao giờ tha thứ cho lỗi lầm của chồng cũng khiến bà tiều tuỵ.

Giờ đây, con cái đứng hết về phía bà, bảo vệ bà và đẩy ông cô độc một phía. Ông hận bà, ông khóc, thậm chí ông đã mua thuốc ngủ định tự vẫn nhưng bà vẫn không tha thứ.

Con người mà không có lòng vị tha thì cũng không bao giờ thanh thản. Bà chính là mẹ chồng tôi!